Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Bố liên tục già đâu?!.

Chặt chém khách du lịch đâu chỉ ở châu Á. Chỉ cho tớ nơi nào không chặt chém và tin được người địa phương?”. Để thực hành chương trình này. Một chương trình truyền hình chưa đủ sức ảnh hưởng uy tín du lịch quốc gia. Khách sạn. Mất năm 2004. Ra rồi trả tiền vé cũng được”. Tiếng tăm gắn liền vai diễn huyền thoại Don Corleone trong phim “Bố già”. Tôi chở mẹ nói quanh nói quẩn chợ đêm.

Chị sẽ cho tiền hoả hồng sau” khiến tôi đỏ mặt. Mùa hè vừa rồi tôi trở lại Côn Đảo sau 5 năm. Tài xế luồn ra phía sau nhận tiền. Lái xe thường đòi 1. Và sao để phụ nữ lạ ngồi cạnh còn cao hứng mời uống chung trong quán đèn mờ? Một người bạn Hà Lan nghe tôi tranh biện về phóng sự này.

Không phải sờ soạng nạn nhân đều ngây thơ vô tội. Không gian vẫn yên lặng và đặc biệt con người vẫn đáng yêu đến thế! Đến khu di tích khám đường Phú Bình. Tôi đưa nhóm đồng nghiệp phóng viên Indonesia và Malaysia đi Hàng Ngang.

Giá đắt nhưng mà kém ngon. Tôi mà cả taxi thành công: tài xế đòi 50 Euro.

Bán rong. Làm quen khách du lịch. Cánh tài xế tuk tuk và taxi được các nhà hàng. Bây chừ chỉ toàn ốc vú nàng đông lạnh.

Tôi bảo ngay “Côn Đảo”. Trong khuôn khổ bài này không đi sâu nội dung phóng sự trên. Kết quả. Người ta cũng chỉ ra hai căn do chính khiến du lịch Praha (Séc) không lôi cuốn khách như trông mong: dịch vụ đổi tiền và taxi không sáng tỏ. Hỏi thẳng “Nếu tớ đến Việt Nam. Từ đủ loại dịch vụ: nhà hàng. Chỉ muốn nói cách cầu mong về du lịch Đông- Tây thỉnh thoảng thật khó gặp gỡ. Tôi trả 27 Euro anh ta gật đầu.

Tiện thuê xe máy cả ngày. Ở Thổ. Vào một quán hải sản hỏi bà chủ “Cô ơi có ốc vú nàng không?”. Đấy. Chưa hết. 000 cuaron. Cánh báo chí phương Tây chẳng đã nói vui “Từ hồi Marlon Brando* chết. Hoặc khách sạn lớn mà cứ lấp ló phường phố chợ đen. Hàng Đào mua áo.

Kees luôn miệng cáu kỉnh. Ngay Paris. Lơ ngơ định hỏi mua vé thì người bán vé vội khoát tay “Có đoàn khách vừa vào cổng rồi kìa. Chị nhanh nhập đoàn để nghe thuyết minh trọn. Kees và đồng nghiệp quay được cảnh: đưa Kees vào quán hải sản xong. Ngồi nhà cho xong! Hơn nữa. Trả 600 cuaron thôi”. Bị chặt đẹp 450 Euro; lần khác uống 5 vại bia. Đừng ăn”. Chứ nhìn đâu cũng ra mafia. Dưới chân tháp Eiffel- biểu trưng nước Pháp.

Phải trả 180 Euro! “Mafia. Còn nhà hàng sau đó chém giá trên trời! Sang Thổ Nhĩ Kỳ và Bali gặp trò bịp đổi tiền. Rủ vào bar uống bia thư giãn. Kees hỏi một người đánh giầy “Sao tôi phải trả tiền cao gấp mấy lần khách địa phương?” “Vì anh là khách du lịch. Kees nhờ chính các nạn nhân hướng dẫn cách đưa kẻ lừa bịp vào máy quay lén.

Tương đương 600 cuaron đồng hương đã dặn. Du lịch thời đại thông tin phải thế. Loạt phóng sự phát từ 31/3 khiến tôi chú ý bởi đề cập Việt Nam qua hai câu chuyện nóng Bí mật đàm phán với công an địa phương và Mẹ dẫn mối cho con gái.

Cánh đồng nghiệp tinh nhạy “Tớ biết họ nói gì với cậu rồi”! Đâu chỉ Việt Nam mới thế. Đã phải Tây đâu mà mấy chị bán hàng nháy mắt “Em đừng mà cả giúp họ. Song vẫn để lại ấn tượng xấu. Người Việt ở Séc dặn tôi “Đi taxi từ trọng điểm Praha ra trường bay phải mà cả.

Sao không đổi tiền tại quầy của nhà băng ở sân bay. Quán bar cho tiền hoả hồng khi giới thiệu khách. Làm gì còn bố già nữa” đó sao! * Marlon Brando: diễn viên Mỹ lừng danh.

Kiểu thành thật chỉ có ở Côn Đảo! Chuyện lừa đảo. Cách đây 8 năm. Xúc động vì cảnh vẫn đẹp thế. Mua đồ lưu niệm của người bán rong cũng phải mà cả 1/3 giá. Tâm lý khách du lịch nào đến Côn Đảo chẳng muốn một lần thử đặc sản này. Mà cũng xấu rồi! Khách nước ngoài vào Việt Nam vẫn than họ bị chế độ “giá cho Tây phải khác” đấy thôi.

Bối cảnh Sài Gòn. Hẳn nhiên nhiều tiền rồi”. Bọn họ chính là mafia”. Hai cốc vodka và hai vại bia mời hai nữ giới ngồi cùng. Bà chủ quán bình thản “Chưa đến mùa. Kees sang Thái Lan. Có ngay chủ đề “De tuktuk mafia”. Ở Thổ và Brazil có kiểu lừa trải qua hơn: giả lái buôn cuối ngày dạo quanh phố Tây.

KIỀU BÍCH HƯƠNG.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét