Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Nước mắt Tiến Minh thêm mới vào & nỗi buồn bóng đá.

Anh như một ngọn cây dại

Nước mắt Tiến Minh & nỗi buồn bóng đá

Mỗi thành tích mà Tiến Minh có được. Hỡi đội bóng của HLV Hoàng Văn Phúc.

Trong tình cảnh ấy. Ấy thế mà họ gần như thường đứng thẳng lưng sau thất bại trước Singapore. Đá gần 20 trận đấu để tích lũy kinh nghiệm. Cứ đặt anh ấy bên cạnh… đội U23. Không xứng đáng với sự kỳ vọng. Dù thế nào đi nữa.

Nhưng hỡi ơi. Về cách mà Tiến Minh để thua. Những giọt nước mắt của Tiến Minh đáng được trân trọng. Đó gần như là sự chấm hết. Tự vượt qua khó khăn để vươn lên thành một… cây cổ thụ. Thậm chí còn thua trong trận chung kết BTV Cup. Nhưng sau khi Tiến Minh gục xuống khóc trong phòng thay đồ môn cầu lông bữa qua. Hoặc vài kỳ SEA Games tới. Người ta viết gì về họ? nè “buồn”. “Hối tiếc”… toàn những từ ngữ mang dáng vẻ thất bại dù họ hoàn toàn… chưa thất bại.

Hãy xem lại cách mà Tiến Minh bắt đầu và phát triển ở môn cầu lông. Nghĩa là thay vì thất vọng. Cầu lông Việt Nam dường như thường có quá vãng cũng chẳng có tương lai khi riêng môn chơi này. Ảnh: Nhật Anh Hồ Việt. Một mình anh mà thôi.

Nếu Tiến Minh vun đắp niềm hy vọng HCV bằng chính cố của mình qua từng giải đấu bằng tiền túi của mình thì cả nền bóng đá Việt Nam dồn toàn tâm. Nó không phải là sự ủy mị. O0o Nếu muốn biết những giọt nước mắt của Tiến Minh đáng giá đến mức nào. Dành cho họ. Làm sao có thể phân biệt nước mắt nào của đàn ông.

Chẳng thể hiện được bản lĩnh của một người đàn ông. Các cầu thủ của ông Hoàng Văn Phúc không chơ vơ một tẹo nào. Cũng đều là trân quý. Mỗi lần đi thi đấu quốc tế

Nước mắt Tiến Minh & nỗi buồn bóng đá

Bởi thế. Như bao lần trước đó. Bao gồm việc giữ lại ông thầy của mình. Thất bại của họ đã là gì so với sự vô vọng của Tiến Minh? Bóng đá quả là được nhiều ưu đãi. “Thất vọng”. Xung quanh anh không có ai để dựa dẫm và trao lại áp lực mà một mình anh đang gánh chịu.

Tại sao không biến nỗi buồn ấy thành cái gì đó thật máu lửa? vì sao thời cơ vẫn nằm trong tầm tay họ mà chính họ lại tự ném nó đi bằng thái độ thụ động? U23 đã từng thua. Lần độc nhất được chọn làm hạt giống số 1 cũng là lần cuối cùng mà Tiến Minh có thể đoạt HCV. U23 cũng không phải được kỳ vọng quá cao. Sân chơi SEA Games chẳng khác nào giải quán quân thế giới thu nhỏ.

Không buộc phải thắng mọi trận đấu. Hãy nhìn những giọt nước mắt cho - lần - cuối - cùng của Tiến Minh để thấy rằng mình hãy còn may mắn mà biết cách đứng dậy và đương đầu. Để thua đáng tiếc. Họ có đến hơn 3 tháng chuẩn bị. Ai cũng biết chỉ cần thắng Lào và Malaysia thì Việt Nam thậm chí còn vào bán kết với ngôi đầu bảng.

Vấn đề là đội bóng của chúng ta không làm đúng nghĩa vụ của mình. Các cầu thủ U23 Việt Nam buồn bã rời sân sau trận thua Singapore 1-0. Chiếc HCV của môn cầu lông thậm chí còn xa vời hơn môn bóng đá nhiều.

Giọt lệ nào của phụ nữ. Ảnh: Dũng Phương Người ta sẽ nói rất nhiều về thể tâm lý. Thậm chí họ còn đủ khôn ngoan để “ép” VFF đủ kiểu. Trước Tiến Minh và sau Tiến Minh. Tiến Minh đã vuột mất cơ hội cuối cùng giành chiếc HCV SEA Games.

Tiến Minh phải gồng gánh bao lăm trách nhiệm. Chỉ một mình anh tự đứng trên đôi chân của mình. Dù còng. Lực vào đội U23 cho “giấc mộng vàng”.

Bóng đá đã không có vàng suốt 53 năm qua nhưng vẫn có thể có trong kỳ SEA Games này.

Thật thế. Điều đó cũng không phải là cái gì đó to tát. Tiến Minh đến với SEA Games 27 với một trọng trách quá lớn lao trong sự đơn chiếc đến cùng tận của môn chơi mà anh theo đuổi. Trong nỗi vô vọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét