Q
Với nhà báo Q. Giờ thì quán đã khá ổn, lợi nhuận tốt, đã định ra được công thức món ăn chuẩn, thu nhập mỗi tháng của nhân viên phục vụ từ 2,2 - 4 triệu đồng, thưởng cho viên chức tùy theo phân loại, thuê nhà cho nhân viên ngoại tỉnh, Lựa chọn rau sạch, tự làm tương, hành phi, ớt bột để đảm bảo chất lượng… Chị Hằng bảo, công việc ở cơ quan với việc kinh doanh quán ăn đều giống nhau, phải kết nối và giữ chân khách hàng thật tốt.
Đ nghĩ rằng mình làm báo, đã có nhiều mối quan hệ nên kinh doanh sẽ “ổn”. “Em đổ vào gần 300 triệu đồng rồi, còn đầu tư thêm nữa, phải bổ sung nhiều thứ lắm” - Thủy thổ lộ. Lê Khôi Chủ quán ăn đậm chất Bắc “thì là quán” - Lê Thị Hằng trong một chuyến đi tác nghiệp PHẢN HỒI Gửi bình luận.
Thạc sỹ Nguyễn Lê Hải Thanh (31 tuổi, ngụ Tân Bình) trước đây làm biên tập viên cho Đài Tiếng nói TP. Chỉ biết mỗi nấu phở, không biết quản lý, xếp đặt, phân chia công việc. Lối vào hẹp, tối, cầu thang gỗ ọp ẹp dẫn lên “Con Cú Mù quán”. Như “quán nước đầu làng” cho cư dân khu Nam, Phú Mỹ Hưng ăn uống, cà phê trò chuyện mỗi sáng, “thìa là phở” giờ đã thành “thìa là quán” do định hướng vào các món ăn đặc trưng miền Bắc (phở, xôi xéo, bún chả, nem rán, bún riêu cua ốc…), mỗi phần ăn làng nhàng 40 - 65 ngàn đồng.
Chủ quán ăn đậm chất Bắc “thì là quán” - Lê Thị Hằng trong một chuyến đi tác nghiệp CôngThương - Từ những “thương gia báo” chật vật. In menu, trang trí quán, mua từng cái ly, chén, dĩa, chọn nơi cung cấp thực phẩm, bố trí nhân sự, quảng bá, điều hành, tìm chỗ gửi xe, làm logo, huấn luyện viên chức…, hàng tỉ việc không tên đã xoay Thủy như “con lật đật”.
Dù làm báo hay tham gia kinh dinh trong nhiều lĩnh vực, mỗi bộ mặt được nhắc đến đều khao khát đeo đuổi tự do sáng tạo, hòa “chất” báo của bản thân vào hành trình “trải nghiệm của đam mê”.
Đ (40 tuổi, nguyên phóng viên của Vietnam Business Forum thuộc VCCI) thì chỉ có một chữ “liều” để nói về việc anh mở quán café ở khu Hoàng Việt, phường 2, quận Tân Bình. Đến những lái buôn thành danh Cạn kiện ý tưởng đặt tên quán bởi nhiều nhà hàng món Huế đã “lấy hết” tên đẹp, “thì là quán” ra đời từ sự tích cây thì là (Ngọc Hoàng đặt hết các tên đẹp cho muôn loài, vạn vật, nên khi loài cây này ra mắt, Ngọc Hoàng… tắc tị).
“Liều” là bởi, cả nể với người bạn cũ học chung phổ thông rủ hùn hạp kinh dinh, anh gật đầu khi trong tay chỉ có 26 triệu đồng, vay gần 400 triệu đồng. Nỗi lo thường trực về số tiền đi vay khiến cô ốm hơn, ton tả hơn
Hồ Chí Minh. Chọn lựa được mặt bằng hài lòng, Thủy tính chi li khoản đầu tư ban đầu với chi phí, lợi nhuận, trả lãi vay và những rủi ro có thể gặp phải. , Nên suốt 1 năm quán lỗ gần 1 tỷ đồng… Đến lúc ấy, chị Hằng mới biết bán phở không chỉ là… bán phở, mà còn hàng loạt thứ phải xếp đặt, lo toan cho hạp. Hồ Chí Minh (VOH), Trưởng ban Biên tập kênh truyền hình Yeah1TV, Phó trưởng thường trực kiêm Thư ký tòa soạn cơ quan phía Nam của Báo Tuổi trẻ Thủ đô, Phó giám đốc phát triển chương trình của kênh HTV2… thì lao vào lĩnh vực phim ảnh, giải trí vì “thị trường điện ảnh Việt còn nhiều vấn đề quá!”.
Thích nấu ăn và thấy nhiều người bạn đã thành công trong lĩnh vực này, Thủy vay vốn ngân hàng để đầu tư kinh doanh quán khi chưa tưởng tượng hết những khó khăn gặp phải của “doanh gia”.
Menu 9 món: Các loại bún, đậu phụ, mắm tôm, vịt nấu chao…, vài ba loại nước uống đơn giản không làm cô chủ quán kém tất bật. Nên, khi cậu bạn người gốc Huế rủ mở quán ăn Huế đột rút lui ngay “phút 89”, chị Lê Thị Hằng (42 tuổi, quê Hà Nội, công tác tại Tạp chí Thế giới nữ giới - chủ nhân của “thìa là quán” ở khu Cảnh Viên I, Phú Mỹ Hưng, quận 7), bèn quay sang bán… phở, do thích nấu bếp, lại hay mời bạn bè về nhà trổ tài nấu phở những ngày cuối tuần.
Đấy là chưa kể đến điện, nước, lãi vay, lợi nhuận khiến Thủy xao nhãng công việc chính một thời kì dài.
Được mời làm Giám đốc dự án của thương buôn Film, Hải Thanh lao vào việc kinh doanh kịch bản, sản xuất chương trình truyền hình… như tính năng động vốn có của Tuổi trẻ.
Quán vừa mở được 1 tháng. Đó là tâm sự của Nguyễn Thị Thủy (32 tuổi), phóng viên một tờ báo về kinh tế - chủ quán Con Cú Mù nằm trong một chung cư cũ, ở con hẻm nhỏ trên đường Pasteur, quận 1, TP. Tâm cảnh “hình sin” theo cách Thủy nói là “chuyện thường ngày” khi mỗi sáng phải lên coi quán ăn, chỉnh trang, cữ khách hành. Rộng khoảng 100m 2 , quán đáp ứng được 30 thực khách cùng thời điểm, mỗi tháng mất 33 triệu đồng phí mặt bằng và thuê viên chức.
Thấy cực quá, gia đình, bạn bè bảo “thôi, bỏ đi, nhìn mày gầy sụt” , thế mà cô chủ nhỏ nhắn này vẫn quyết tâm làm cho bằng được. Xây dựng hệ thống hợp tác viên viết kịch bản khắp nơi, ôm nhiều dự án sản xuất chương trình, Hải Thanh nhấn: “Không còn thời gian cho bản thân, nhưng được làm việc mình thích thì sướng thật!”.
Bạn bè ghé ủng hộ được thời kì đầu, 1 tháng sau, quán lỗ nặng vì không có khách, lại bất đồng ý kiến kinh doanh với “cổ đông” nên đành sang quán, thu về tầm 150 triệu đồng, giờ vẫn còn mang… nợ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét