Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Đổi mới phòng chiếu phim toàn diện giáo dục: ‘Trận đánh lớn’ hay ‘hoạt động nhỏ’?.

Hiện tại, Giáo dục đang trình Trung ương đề án đổi mới toàn diện giáo dục, Trung ương chưa quyết nhưng dư luận, đặc biệt là các nhà sư phạm đã có cảnh báo: hoặc Giáo dục không thể không đổi thay, nói theo cách của

Đổi mới toàn diện giáo dục: ‘Trận đánh lớn’ hay ‘hoạt động nhỏ’?

Giáo dục muốn đổi mới, muốn trong sạch, muốn ngang tầm thời đại, muốn gì đi chăng nữa thì cũng không vượt quá 20% đã định. 000 kiền trung học cơ sở, phần nhiều trong số đó chỉ có trình độ cao đẳng? Với số trường ĐH Sư Phạm ngày nay, với hàng ngũ ba hiện có mỗi năm nâng cấp 120. Net. Thực ra họ là đối tượng của giáo dục, nếu có huy động họ có tham gia thì cũng chỉ đóng vai trò thụ động, không có ý nghĩa của một lực lượng tham chiến.

Kẻ địch ở đây rõ ràng là khá mơ hồ, đó vừa là những con người chưa được đào tạo hoàn chỉnh để làm thầy (trình độ cao đẳng), vừa là những người với tâm lý bảo thủ, nhân cách đạo đức thoái hóa, biến chất, những kẻ đang rao giảng đạo đức với tấm bằng rởm trong hồ sơ, lại cũng là những tư tưởng trì trệ, rập khuôn, sáo mòn, là những “băng nhóm lợi” ích đang ngự trị ở mọi cấp, mọi nơi.

Cổ nhân dạy “biết địch, biết ta, trăm trận trăm thắng”. Thời Tam Quốc, Tào Tháo mang quân đánh nước Thục, bị quân Thục cầm chân ở ải Tà Cốc, đánh mãi không thắng. 000 thân phụ từ CĐ lên ĐH là điều bất khả thi, đấy là chưa nói trong 5 năm tới hệ thống trường cao đẳng Sư Phạm vẫn còn tồn tại, tức là vẫn có các lớp nghiêm phụ cử nhân cao đẳng nối ra trường.

Phân biệt được kẻ địch để chọn chiến lược là điều khó thế nhưng chẳng thể cùng một lúc chống lại tuốt tuột. Điều kiện làm việc, chế độ đãi ngộ không khuyến khích họ vươn lên và cho nên cho đến khi nghỉ hưu, rất ít người trở thành thiên tài thực sự.

Hy vọng nhận định của Bộ trưởng là đúng song người viết vẫn có cảm giác lo lắng, bất an. Trận đánh này Giáo dục đã biết địch, biết ta chưa? đã chuẩn bị đủ lực lượng chưa? Có lẽ các quân sư ở thế “cờ ngoài, bài trong” nên có những quan điểm sâu sát hơn nữa.

Chừng nào mà Phó thủ tướng nói có 30% công chức “cắp ô’ còn bộ trưởng dưới quyền nói chỉ có 1%, chừng nào mà Tổng Thanh tra Chính phủ khẳng định có tiêu cực, tham nhũng trong ngành Tài nguyên-Môi trường nhưng Bộ chủ quản bảo không có, chừng nào trên bảo dưới không thèm nghe thì chừng đó không có 1% hy vọng nào cho đổi mới giáo dục.

Người Việt có câu nói “kẻ thù truyền kiếp hoặc kẻ thù trực tiếp, trước mắt” để nhận diện kẻ địch.

Có vẻ như trận đánh này Giáo dục muốn “làm một mẻ”, chống lại bất cứ thứ gì cần phải chống, từ khâu dạy, học đến cơ chế, tầm nhìn…? Lấy ví dụ chọn khâu đột phá là cha nội bởi đó chính là "máy cái" để tạo ra các sản phẩm. Sự đơn chiếc của Giáo dục  Bao quanh Giáo dục là ngân hàng, là đất đai, là điện, là xăng… là sờ soạng những gì làm ra tiền, chỉ có Giáo dục là không làm ra tiền, không những thế Giáo dục còn bị cho là dùng tới 20% ngân sách, lớn nhất trong các ngành cần tiêu tiền.

Nếu đối tượng của “trận đánh” chỉ là những con người cụ thể thì vấn đề sẽ không quá phức tạp, điều đáng nói ở đây là những rào cản vô hình mà chỉ việc nhận diện đã khó chứ chưa nói đến chống lại. Hóa ra đay nghiến nọ không biết biểu tượng “nóng” trên thiết bị điều khiển.

Lực lượng của giáo dục  Theo Bộ trưởng Luận, lực lượng của Giáo dục dự trận đánh là 22 triệu ba, học trò, sinh viên. Vn ngày 17/09/2013).

Còn lại là hàng ngũ thân phụ, cán bộ quản lý các cấp

Đổi mới toàn diện giáo dục: ‘Trận đánh lớn’ hay ‘hoạt động nhỏ’?

Cũng cần đưa ra đây nhận định của TS.

Đoàn tàu Giáo dục với 22 triệu hành khách vẫn phải chạy trên đường ray kiểu cũ, vẫn phải dừng tránh tại các ga, tăng tốc quá có thể dẫn tới trật bánh, lại không thể dừng tất tật các đoàn tàu khác cho riêng giáo dục chạy.

Trịnh Ngọc Thạch, Phó CN UB Văn hóa Giáo dục, Thanh thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội: “chỉ có khoảng hơn 1% GS, 3% PGS và 10-12% TS giảng dạy trong các trường ĐH” (giaoduc. Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cho rằng: “Sau một vài niên học từ khi thực hiện đổi mới sẽ thấy kết quả rõ nét”. Với một đạo quân như thế ai dám đảm bảo rằng đó là một lực lượng đủ mạnh, đủ sức tranh đấu với những thử thách cam go mà thực tiễn tầng lớp đặt ra? 'Tôi coi đổi mới giáo dục lần này là trận đánh lớn'  Kẻ địch của giáo dục   Cần phải đáp được câu hỏi “trận này Giáo dục đánh ai, đánh cái gì?”.

Giáo dục chưa bao giờ là “quốc sách hàng đầu” dù rằng đã được đưa vào hiến pháp, điều này đã được dìm trong chính dự thảo đề án: “Giáo dục vẫn chưa thực thụ là quốc sách hàng đầu, chưa được ưu tiên nhất trong các chương trình phát triển kinh tế xã hội, chưa được coi là nhân tố quyết định của phát triển giang sơn”.

Dương Tu là quan tham vấn nghe thấy mật khẩu như vậy bèn lệnh cho quân sĩ chuẩn bị rút lui vì “kê cân” trông thì thích, ăn không được, chi bằng vứt quách cho xong. Điều mà Giáo dục muốn là một ốc đảo thanh bình giữa một một xã hội quay cuồng vì tiền có phải là một mơ ước viển vông? Làm sao có thể đổi mới giáo dục khi cuộc chiến chống tham những dù đã rất cụ song chỉ như “gãi ghẻ”, nhận định này không phải của người viết mà là phát biểu của Tông bí thơ Nguyễn Phú Trọng: “cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi, như ngứa ghẻ phải gãi rất khó chịu" [3].

Muốn có lực lượng mạnh, cần phải huy động sức mạnh toàn tầng lớp mà quan yếu nhất là sức mạnh của hệ thống chính trị. Nghịch lý ấy ai cũng biết, ai cũng muốn thay đổi, chỉ hy vọng cấp trên cân nhắc thấu trước khi ra quyết định rút cuộc. Điều thực sự đáng tiếc là cho đến nay, mọi chủ trương, chính sách đều chỉ hiện diện trên giấy. Một vài năm học, cứ cho là 5 năm đi, Bộ sẽ làm gì để nâng cao trình độ chuyên môn của hơn 600.

Không muốn hay chẳng thể huy động gần 90% tiến sĩ, 97% PGS và gần 99% giáo sư từ các lĩnh vực khác cho “trận đánh” đổi mới giáo dục, chỉ với lực lượng kiểu “bộ đội địa phương” của ngành, rõ ràng Giáo dục không có một đạo quân thiện chiến. Cách “tổng động viên” này có vẻ không hợp lý vì khoảng 20 triệu học sinh, sinh viên theo luật được “tạm hoãn trách nhiệm quân sự”, không thể huy động họ vào bất kỳ trận đánh nào.

Vấn đề là Bộ trưởng cũng chưa thể khẳng định phải đánh thắng trận này. Người viết đã từng chứng kiến một bố đại học, mùa hè bật điều hòa nhiệt độ chế độ nóng rồi kêu lên phòng nóng quá. Từ TW đến Quốc hội, Chính phủ, các Bộ, Ban, Ngành đều khẳng định giáo dục là quốc sách hàng đầu, đều coi “hiền tài là nguyên khí quốc gia” nhưng áng chừng bao nhiêu “hiền tài” đã nên danh quay lại vun đắp hiền tài cho đất nước? Cái gì đã khiến họ quay lưng lại với giáo dục? Khi quan trường là đích đến của “hiền tài” thì tất nhiên đích đến của giáo dục sẽ là tụt hậu.

Một đêm viên tướng đảm đương tuần phòng vào xin mật khẩu, đang buồn phiền với cái chân gà trên tay, Tào Tháo buột miệng nói “kê cân” (gân gà), viên tướng tưởng đó là mật khẩu bèn phổ biến cho binh lính gác đêm.

Nếu chú ý đến khái niệm mù chữ mà thế giới đang vận dụng (không biết đọc, viết; không đọc hiểu các tượng trưng, ký hiệu, biển báo; không biết sử dụng máy vi tính) thì ngay trong đội ngũ tía cũng có không ít người “mù chữ”.

Một số cán bộ quản lý có thể là các nhà khoa học giỏi nhưng lại là nhà quản lý tồi, minh chứng là nhiều chủ trương chính sách vừa ban hành đã lạc hậu.

“Trận đánh” của giáo dục chỉ nên coi là một “hoạt động nhỏ” trong trận đánh tổng thể vào thành trì của những tư duy cũ kỹ, lạc hậu, tham nhũng, trì trệ… Chỉ khi nào đặt sự đổi mới giáo dục trong chiến lược “đổi mới toàn diện, triệt để” từng lớp và con người Việt Nam thì mới có hy vọng thành công.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét