Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Về nơi "tột độ nỗi đau" sau bão tại Quảng Bình.

Cảnh tượng tiêu điều, toang hoang của các xóm làng xã bãi ngang này khiến ai trong đoàn cũng đều sững người và không khỏi xót xa

Về nơi

200 hộ, trên 5. Trên đường Hồ Chí Minh ra Bắc hay vào Nam, mỗi khi ngang qua đây ai cũng thấy mát lòng, mát ruột trước một màu xanh trải dài của bạt ngàn cao su. Chiến tranh đã lùi xa, cuộc sống đang từng ngày khởi sắc, thế mà chỉ sau một buổi chiều, nhiều người bỗng rơi xuống tận cùng nỗi khổ cực.

” "Gượng dậy đi Quảng Bình" rất nhiều người thích câu nói này bởi qua bao gian khổ trong chiến tranh và tận đến bây giờ những con người chịu thương, chịu khó nơi vùng quê còn nhiều khó khăn này đều biết vắt vươn lên.

Đến thăm gia đình cụ ông Hoàng Văn Ngặt (80 tuổi) và bà Nguyễn Thị Hồi (77 tuổi) ở thôn Cừa Thôn, các thành viên trong đoàn cứu trợ lặng người, xót xa.

Đoàn cứu trợ thăm một gia đình bị thiệt hại vì bão số 10. Ngôi nhà cấp 4 giờ chỉ còn trơ bộ khung, cả thảy mái ngói đã bị bão số 10 đánh sập, bốn bức tường cũng chỉ còn là những đóng vôi vữa. # Khắc phục hậu quả. Hình ảnh bé Lan, 9 tuổi, con chị Nhi với anh Bàng cứ ám ảnh chúng tôi cùng với câu hỏi mà chẳng ai đáp ngay trong lúc đau thương này: "Mẹ ơi, khó thế này nhưng vẫn cho con đi học chứ?"   Màn trời chiếu đất  Theo chân đoàn xe cứu trợ của Hội Chữ thập đỏ tỉnh Quảng Bình, chúng tôi đến thăm các gia đình bị thiệt nặng sau cơn bão số 10 tại xã Hải Ninh, huyện Quảng Ninh, Quảng Bình.

Trong cảnh ngộ nội lực còn yếu lại chịu hậu quả nặng nề của trên siêu bão, hơn lúc nào hết quần chúng Quảng Bình rất cần sự chung tay góp sức của toàn xã hội để vượt qua những khó khăn này. Xã Hải Ninh có 1. Chia tay vợ chồng chị Nhi, chúng tôi phóng xe dọc đường Hồ Chí Minh qua huyện Bố Trạch và đi sâu vào các con đường nội vùng "thiên đường cao su" mới thấy toàn cảnh đổ nát đến không tưởng.

Khi gặp chúng tôi, chị Nguyễn Thị Ngọc Bé, công nhân lực ty nghĩa vụ hữu hạn một thành viên Việt Trung đã khóc vật vã như đứa trẻ lên ba. " Đang thẩn thờ trước ngôi nhà đổ sập do bão, thấy đoàn cứu trợ đến thăm, chị Trương Thị Loan ở thôn Hiển Trung, xã Hải Ninh chẳng nói được lời nào đã tức tưởi khóc.

Cảm thông cảnh ngộ của chị, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ tỉnh Quảng Bình Cao Quang Cảnh chẳng biết nói gì hơn ngoài lời cổ vũ và gửi tới gia đình chị gói quà chất chứa tình cảm và sự sẽ chia của cộng đồng. Cũng nhờ dòng sữa trắng của cây cao su mà ở đây nhiều làng quê được gọi với cái tên thân mật "làng triệu phú".

000 cần lao, trong đó 60% số cần lao tham gia đánh bắt, nuôi trồng thủy hải sản và các ngành nghề chăn nuôi trồng tỉa. Chị nói trong tiếng nấc: "Cả công ty tôi sống nhờ vào cao su, hiện giờ toàn bộ đều bị bão tàn phá tan nát rồi thì biết sống sao đây?" Cũng trong cảnh ngộ tương tự, chị Nguyễn Thị Yến Nhi sống ở Tiểu khu Xung Kích, thị trấn Nông trường Việt Trung, huyện Bố Trạch dẫn chúng tôi ra giữa vườn cao su của chị rồi đứng ngờ ngạc không nói được câu gì.

Vậy mà, chỉ trong một buổi chiều khi cơn bão số 10 tràn qua, toàn bộ các vườn cao su bị phạt gãy ngang thân gọn như vừa sang trọng một trận ném bom của B52

Về nơi

Hải Ninh bao năm qua vẫn được coi là một vùng bãi ngang nghèo túng nhất nhì của tỉnh Quảng Bình. Cụ ông Hoàng Văn Ngặt chưa khỏi bàng hoàng khi kể cho chúng tôi về giờ khắc gió bão đánh phá ngôi nhà: “Chứng kiến cảnh bão số 10, tôi thấy ngang ngửa như cái thời Mỹ rải bom. " Anh Bàng - chồng chị Nhi tâm tư thời gian tới cuộc sống chắc sẽ còn khó khăn hơn nhiều vì diện tích giao khoán cao su của Công ty Việt Trung cho hai vợ chồng cũng bị bão đánh ngã.

Nhiều người dân đã tay trắng sau cơn bão số 10 (Ảnh: Hô Cầu - TTXVN) Chỉ khoảng 5 giờ càn quét, cơn bão số 10 đã khiến hàng chục nghìn người dân ở tỉnh Quảng Bình tay trắng, rơi vào cảnh màn trời chiếu đất.

Bão số 10 làm tốc mái, gây sập đổ 100% ngôi nhà ở đây, đẩy người dân lâm vào cảnh khó khăn, nhiều người phải chịu cảnh "màn trời chiếu đất. "Chắc tôi phải tính chuyện cho con nghỉ học," anh Bàng nghẹn ngào.

Trong buổi họp khẩn sau bão vào sáng 1/10, để thực hiện kiên tâm khắc phục hậu quả, đưa người dân sớm ổn định lại cuộc sống, tiếp chuyện cần lao, sản xuất, Chủ tịch Ủy ban dân chúng tỉnh Quảng Bình Nguyễn Hữu Hoài đã rơi nước mắt quán triệt cán bộ, đảng viên, lãnh đạo các cơ quan đoàn thể hãy khôn cùng mình vì dân và trước nhất phải ráng khắc phục hậu quả bằng sờ soạng ý chí và nghị lực của mình.

Dung Thọ Thành (Vietnam+). Chia tay với vùng tâm bão, chúng tôi bỗng nghẹn lòng nhớ đến hai câu trong bài "Mười quả trứng" mà cụ Ngặt đã đọc “Chớ than phận khó ai ơi, còn da lông mộc còn chồi nảy cây". 400 nhân khẩu, với hơn 3. Chồng mất sớm, chị thay chồng nuôi 3 con thơ, trong đó có một cháu chấn thương sọ não nằm liệt trên giường.

Hiện, hàng chục đoàn cán bộ, hàng ngàn đảng viên, cán bộ, chiến sỹ công an quần chúng, Bộ chỉ huy Quân sự, Bộ chỉ huy Biên phòng đã về với các vùng quê bị bão tàn phá để giúp quần chúng. Chị Bé khóc vì vườn cao su 2,5 ha nhận khoán của công ty bị bão phạt ngang không sót cây nào. Chị không khóc được nữa, cả thảy nước mắt đã chảy tràn hết rồi khi chứng kiến công lao 7 năm trời đằng đẵng của hai vợ chồng giờ đã "xuống sông, xuống bể.

/. Trong không khí hanh hao như giả, như thật, chúng tôi đã băng về những miền quê ở Quảng Bình. Nước mắt "mủ cao su"  Huyện Bố Trạch được coi là thủ phủ, là thiên đường cao su ở tỉnh Quảng Bình.

Quá khủng khiếp và kinh hoàng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét