Để vào được đây, bà bắt tàu từ Hà Nội vào Quảng Bình, trên tàu may mà có một số người giúp đỡ, có lúc tưởng mình chẳng thể đi nổi nữa nhưng có sự khích lệ, trợ giúp từ họ nên tôi đã làm được, hàm ân họ lắm
Dù rằng đã tới viếng tại nhà riêng của đại tướng 2 lần nhưng bà vẫn muốn đi nữa để nói lời vĩnh biệt với Đại tướng – bà chia sẻ thêm.
Trong những ngày này, hàng ngàn người dân cả nước lặn lội vào Quảng Bình để tiễn Đại tướng Võ Nguyên Giáp về nơi an nghỉ rút cục.
Khi đoàn xe chở linh cữu Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi qua, bà khóc nức nở và cứ gọi “Đại tướng ơi, Đại tướng ơi…” khiến những người đứng xung cũng cảm thấy chua xót.
Trong đó, có nhiều người già yếu, tuổi cao, hay những người có cảnh ngộ đặc biệt, các thương, bệnh binh… Nguyễn Thị Ngà 73 tuổi ở Hà Nội vào Quảng Bình tiễn Đại tướng “Trước đây tôi đã tìm gặp Đạ mấy lần nhưng không được, nay Đại tướng đi xa rồi, tôi đau xót lắm, không từ nào có thể trình diễn.
Có một lần, tôi đọc bài thơ Hoa Chanh dài 7 phút cho gia đình bác Giáp nghe. Tôi đã được chụp ảnh với bác Giáp rồi, nhưng giờ không mang theo. Là cựu chiến binh của tỉnh Quảng Ninh. Đức Lê. # Được” bà Ngà nghẹn ngào
Đó chỉ là hai trong số rất nhiều những tâm tư, tình cảm mà những cựu chiến binh, những người lính đã từng tham dự chiến đấu hay những người con của Quảng Bình, của cả nước và dân chúng trong và nước ngoài dành cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bác Thường năm nay 63 tuổi.
May măn hơn bà Ngà, bác Thường đã có 7 lần được gặp đại tướng: 5 lần là vào ngày chúc thọ và 2 lần còn lại là gặp ở Bộ quốc phòng. Đó là kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên – bác Thường tâm tư. #, Của mọi người, dù bác mất đi thì bác vẫn sẽ luôn sống mãi trong lòng mọi người – đó là câu nói chung cuộc mà bà nói với chúng tôi khi rời xa mảnh đất Quảng Bình, nơi sinh ra vị tướng có một không ai của dân tộc.
Bác Giáp là của quần chúng. Ông Nguyễn Phi Thường 63 tuổi ở Quảng Ninh Cũng như bà Ngà, bác Nguyễn Phi Thường từ Quảng Ninh xa xôi về Quảng Bình để tiễn đưa Đại tướng. Chúng tôi xin trích lại lời nói của bà Ngà để làm lời kết cho câu chuyện này: “Bác Giáp là của dân chúng của mọi người, dù bác mất đi nhưng sẽ sống mãi trong lòng người dân”. “Cháu ngâm thơ hay lắm nhưng giọng còn ngọng, về sửa lại đi”, bác Giáp cười nói với tôi như thế”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét