* * * Có tiếng gõ cửa
Trách anh ư? Vì anh còn có tổ ấm của mình, khi thì có chuyện bên nội, lúc thì bên ngoại nên anh chẳng thể không ghé vai. * * * Nhiên soi mình trong gương lần nữa mới yên tâm dắt xe đi.
Không phải đây là lần trước hết cô có cảm giác hẫng hụt như thế này. Anh thèm được cầm tay em đi giữa ngàn thông reo vi vút, cùng ngắm cảnh tự nhiên và đất trời nơi này. Rồi anh ta cùng người vợ trẻ lại lướt qua các bàn khác để chúc tụng cụng ly trước những lời tán thưởng của tất mọi người. Mỗi năm Nhiên và anh chỉ có cơ hội được gặp nhau vài ngày, ấy là vào dịp cuối năm khi anh ra ngoài này công tác, dự lễ tổng kết năm và bàn nhiệm vụ, phương hướng cho năm sau.
Nhiên không đáp lời bởi cô muốn dành cho anh một bất thần lớn khi bất chợt vào một buổi tối lúc anh đang ngồi cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo bỗng ngước mắt nhìn lên anh sẽ phải reo lên mừng rỡ bởi sự xuất hiện của cô với chiếc váy thêu ren có viền hồng xinh cùng kiểu tóc uốn lọn nhẹ nhàng mà ai cũng bảo nom cô rất dễ thương.
Đã 1 giờ sáng. - Vị giám đốc mỉm cười nhìn Nhiên nhắc nhỏm khi thấy vẻ mặt lơ đễnh của cô. “Mà mình cần phải chuẩn bị cho anh một món quà gì đó thật ý nghĩa chứ nhỉ, một chiếc áo sơ mi kẻ sọc, chiếc cà vạt màu xanh xám hay một hộp cạo râu có chổi quét lông mềm, để mỗi khi dùng đến chúng, anh sẽ lại nhớ tới Nhiên thôi”.
Đang liên miên với những dòng hoài niệm thì có tiếng vỗ tay nổi lên khi người dẫn chương trình giới thiệu vị Giám đốc mới của công ty, chi nhánh phía nam lên ra mắt, phát biểu: - Vị phu nhân của ông ấy trẻ đẹp quá nhỉ? Nhưng, trông họ rất đẹp đôi.
Còn trên kia là người nữ giới trẻ đẹp, còn trẻ hơn Nhiên đến vài tuổi nữa kia.
Nhiên nghĩ suy hồi lâu rồi bảo: “Không hẳn đó là điều ước quá xa vời đâu anh, có thể em sẽ biến nó thành hiện thực đó anh ạ”. Thật tội cho bố con Lâm, trưa nay họ phải xì xụp với mấy gói mì mà cô đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh. Nằm lặng lẽ ngay trên cùng là món quà mà cô đã tần mần gói bọc cẩn thận từ tối qua, giờ thấy nó sao mà lạc điệu, vô duyên và đáng thương đến thế. Giờ này mà anh vẫn chưa ngủ sao, anh vẫn cứ trằn trọc khi cô không đáp lời? Đây là cuộc gọi thứ 5 của anh mà cô không bắt máy.
Hoá ra đã có kế hoạch từ trước nên Lâm đã chuẩn bị sẵn bao nhiêu là túi đồ lích kích. Có nhẽ Nhiên thêm yêu anh hơn bởi chính điểm này chăng? Nhiên thừ người nhắm mắt nhắm mũi lại, lòng hình dung ra cảnh cô và anh vai kề vai ngồi bên nhau trên thảm cỏ xanh mượt như nhung, cùng dạo bước và thưởng lãm sắc hoa trợn Lạt lung linh trong nắng sớm, được nghe anh thầm thào bên tai những lời đầy âu yếm, yêu.
Thấy bộ dạng Nhiên ủ rũ, mệt mỏi như người mới vừa qua cơn bạo bệnh, Lâm đùa: - Xem nào, dường như có người cần phải đi picnic một chuyến để hít thở khí trời thì phải.
Đầu óc Nhiên bỗng như tê dại. “Anh về xứ sở ngàn hoa. Trên tay Lâm là hai chậu phong lan đang xòe nở những nhành hoa tím ngát. Mớ tài liệu cô cầm trên tay bỗng xổ tung tóe vương trên lối đi. Anh ước sao em có mặt ở nơi đây, ngay lúc này.
Chưa đầy 5 phút sau anh giải đáp: - Ừ, rất đẹp em ạ. Cô còn cảm thấy mình có lỗi khi là kẻ thứ ba chen ngang vào cuộc sống gia đình anh. ”. Suốt những năm tháng qua cô đã luôn ủ ấp hình bóng người đàn ông không thuộc về mình. Nhìn ra ngoài trời thấy nắng đang hừng hực mà nghe anh kể lòng Nhiên cũng như sũng ướt. Anh tin mình sẽ mang lại hạnh phúc cho người con gái ấy khi cô đang cần có người đích thực yêu thương để sưởi ấm lòng.
Bữa nay cô tới dự lễ kỷ niệm 15 năm ngày thành lập công ty cũ, nơi cô đã dứt áo ra đi từ sau bữa ở trợn Lạt lủi thủi về một mình trong nỗi đơn chiếc đến tột bậc.
Đến đây rồi Nhiên mới rõ những ngày qua sống bên Lâm nhưng hình bóng anh vẫn tròn đầy trong tâm tưởng. Nhiên uể oải ngồi phịch xuống chiếc ghế đá cạnh đó, túi ba lô trên vai cô cũng rơi bịch xuống theo. Nhiên ngước nhìn lên, vị giám đốc ấy không phải ai xa lạ mà chính là anh của Nhiên ngày xưa đó. Lâm ùa vào mang theo cả những tia nắng sớm mai tràn đầy khắp căn phòng.
Vì anh không thể chối bỏ nghĩa vụ với vợ con hay tại anh là người quá tận tình với công việc và còn luôn tận tình viện trợ bạn bè? Hay là lỗi ở Nhiên, biết cảnh ngộ ngang trái như thế mà trái tim cô đâu có chịu nghe lời? Đã rời xa bến xe một đoạn khá dài, thấy bên đường từng đôi nam thanh nữ tú dập dìu dạo bước trong khung cảnh chiều tà, ríu ra ríu rít với những nét mặt rực rỡ tươi vui càng khiến Nhiên thêm động lòng.
Là cuộc hôn nhân thứ hai của anh chăng? - Nghe nói vị giám đốc này đào hoa lắm, mới lấy vợ năm ngoái thôi.
Đã bao lần anh và Nhiên từng hò hẹn để có những chuyến đi xa, tận hưởng bầu không khí lãng mạn như bao cặp ý trung nhân khác, nhưng rồi chẳng có lần nào lại không có những lý do đột xuất khiến chuyến đi không được diễn ra như chờ mong. Nhiên lặng lẽ quan sát, thấy từ lúc rời bàn cô, anh tượng không có một lần nào đưa mắt nhìn về phía cô nữa. Anh ra bến xe đón em nhé? Giọng anh vang lên trong máy đầy kinh ngạc: - Sao em? Em đang ở đâu thế? - Thì em đang ở Đà Lạt rồi đấy thôi.
Lòng hụt hẫng, Nhiên thờ thẫn đưa tay kéo chiếc khóa ba lô trong đó mớ hành trang vẻn vẹn có vài bộ váy áo, hộp phấn trang điểm, chiếc mũ vải rộng vành và một chiếc máy ảnh mà mỗi khi đi tham quan ở bất cứ nơi đâu cô luôn có thói quen mang theo.
Bất giác, Nhiên hồi hộp, thấy tim mình đập mạnh như thể anh đang đứng ngay trước mặt cô đây với hơi thở gấp gáp và vòng tay ôm ghì nóng bỏng. Nhiên nhận ra buổi chiều hôm nay tím quá, nhuộm đến tím cả con đường và làm xao xác cả cõi lòng cô.
* * * Điện thoại rung khe khẽ rồi vang lên bản nhạc chuông thân thuộc mà Nhiên đã cài đặt lâu nay: “Nơi em gặp anh có hoa vàng ranh ma, có khung trời mơ mộng, biển xanh bao la liên miên sóng vỗ. Vậy mà suốt cả đêm qua cô đã trở mình thao thức. Cô thầm nghĩ. Thoáng chút bối rối cô khẽ gật đầu chào đáp lễ khi bắt gặp anh đang mỉm cười nhìn cô.
Chao ôi là nhớ. Lát sau đã thấy mùi hành tỏi thơm nức sộc vào mũi Nhiên khiến cô cảm thấy bụng đói đến cồn cào mới chợt nhớ ra mình đã bỏ lỡ bữa tối qua.
Chà, thời tiết này mà được ra ngoại thành hít hà mùi hương đồng gió nội thì quả là tuyệt. Vũ Thị Thanh Hòa. Nhiên thoáng chút đắn đo rồi lại mặc lòng để cho tiếng nhạc chuông ấy tự nó kết thúc trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. - Kìa, cẩn thận kẻo rượu rớt xuống đó em.
Không cần nhìn thì Nhiên cũng biết đó là số máy của anh gọi cho cô đó thôi. Anh ta sang trọng không biết bao nhiêu là cuộc tình, giờ mới chịu yên bề gia thất đấy. Thay sim, xóa blog, cô muốn quờ quạng được đóng khép lại để bước sang một trang mới mà không phải luyến lưu điều gì. Anh hơn cô đúng vừa tròn một con giáp, vẻ phong trần và bản tính điềm đạm cùng giọng nói trầm ấm của anh như có sức hút kỳ lạ đối với cô, một cô gái vừa mới ra trường, trẻ trung và có lối ăn mặc khá giản dị nhưng lại có nét duyên ngầm quyến rũ.
Lần đầu gặp nhau là hôm Nhiên vô tình va phải anh lúc vội vã bước thấp bước cao chỗ khúc ngoặt của tòa nhà.
- Đà Lạt thơ mộng lắm anh nhỉ?- Nhiên lạch cạch nhắn lại cho anh. ” Minh họa: Trần Thắng Anh vẫn thế, hãn hữu có những chốc lát xuất thần làm thơ để bộc bạch tâm cảnh cũng như xúc cảm thăng hoa của mình. Chỗ kia anh từng đứng đó thuyết trình trước cặp mắt bao người nhưng mắt thì lại không rời khỏi chỗ cô dù chỉ là một phút.
Sự thật 100% đấy anh ạ. - Vẫn là giọng nói của người lúc nãy. Vẫn nghe có tiếng anh phân bua gì đó nhưng sao cô bỗng cảm thấy chiếc máy trên tay mình bỗng trĩu nặng đến nỗi không thể đưa nó lên ngang tai để mà nghe tiếp được nữa.
Cô nhìn lại đồng hồ. Giọng Nhiên lấp lửng vì cô chưa dám chắc mình có thể đến đó được hay không.
Nhiên tự nhủ mình phải quên anh thôi, có thể dẫu mất bao nhiêu thời gian đi nữa để xóa tan đi nỗi nhớ ấy, là 5 hay 10 năm nữa hay còn lâu hơn thế.
Anh cúi xuống lượm nhặt giùm cô rồi lại mặc nhiên bước tiếp. Bến xe buổi chiều lúc cô bước xuống nhộn nhịp người xe kẻ đón người đưa là thế. Anh đã biến cô trở thành trò đùa trong suốt những năm tháng đó sao? Cô đã không chút nghi ngờ khi anh kể về gia đạo. Và bên cạnh cô còn có bao chàng trai vây quanh săn đón. Sao em đi mà không báo trước cho anh? Lẽ ra còn hai ngày nữa nhưng khóa học đã chấm dứt sớm hơn.
- Thế là sao hả em?- Hồi lâu anh hỏi lại. Giờ đang là mùa mưa, anh bảo có hôm trời mưa suốt khiến anh lại càng thêm nhớ Nhiên nhiều hơn, có lúc nhớ đến quay quắt lòng. Kỷ niệm cứ thế mà dày thêm, mà đong đầy trí tưởng dù rằng anh và Nhiên đang ở cách nhau cả ngàn cây số.
Vậy là sao chứ nhỉ? Anh từng bảo anh lấy vợ bằng tuổi kia mà. Mà giờ này chắc anh được nghỉ rồi chứ ạ? - Em không đùa đó chứ? Anh mới từ đó về sáng nay mà. Chỗ này đây anh và cô từng ngồi bên nhau, anh đã chỉ cho cô cách tải phần mềm vận dụng thế nào. Cô cần có thời gian để thu xếp công việc và dự trù sẽ xin nghỉ phép nhân dịp này. - Có tiếng người bên cạnh nhận xét. Vậy mà còn có người ngồi đây thi gan với thời kì, ngâm vịnh điều gì.
Nhưng người ta lại không thể cứ ở xa nhau để rồi mãi nghe cả vạn lần mỗi một câu nhớ thương, khi không thể đổi thay cảnh ngộ mà đến được với nhau. Rồi không ngờ và như duyên trời sắp xếp họ lại cùng bước vào chung một thang máy. Thế nhưng đã gần 10 năm mà sao hôm nay trong cô vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc như ngày nào.
Lâm nhiệt thành, vui tính lại là bạn học cùng Nhiên suốt những năm tháng phổ biến nên anh hiểu rõ tính tình cô. Anh là một trong những thành viên của Ban đại diện Chi nhánh Công ty ở khu vực phía nam trong khi Nhiên là nhân viên văn phòng ở ngoài này. Chính nên mà trong khi các chàng trai đeo đuổi Nhiên đã mỏi mệt, dần ngãng ra thì Lâm vẫn kiên trì bám trụ bởi anh tin Nhiên cần có anh bên cạnh, nhất là lúc này.
Nhưng trước tiên, cần có một bữa sáng thịnh soạn cho bụng êm dạ ấm rồi mới đi được chứ, phải không cô nương xinh đẹp? Lâm hăng hái quét dọn lại căn phòng rồi lại lụi cụi vào bếp trổ tài nấu nướng. Đúng rồi, là cô đã không đủ tỉnh ngủ để mà nhận ra đó thôi, nếu anh muốn tìm cô thì đâu có khó khăn gì, thành phố này quá nhỏ bé nếu trái tim anh rộng lớn thương.
Nhưng, cô nào cũng có vui gì? Nhiên vẫn thường quá quen với việc hàng ngày nhận được tin nhắn, email của anh, đều đặn vào blog để được biết hôm nay anh tới đâu, làm gì, thời tiết trong đó nắng mưa thế nào. Chắc anh sẽ rất buồn khi không gặp được Nhiên. * * * - Em đã đến nơi rồi anh ạ. Lại mang nỗi nhớ từ nhà nhớ đi.
Im lặng trong cầu thang máy, lặng lẽ có mặt ở cùng một nơi mà cuộc họp vừa mới được bắt đầu cách đó vài phút nên vô tình họ lại ngồi sát cạnh nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét