Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Nhà sản xuất và nhà khoa học Việt Nam không có mối liên phá cách kết.

Tại các nước có nền kinh tế phát triển, nhà khoa học phát minh ra sản phẩm mới được từng lớp đón nhận có khả năng cao sẽ trở nên triệu phú, bởi họ có thể bán bằng phát minh cho các công ty, hoặc có thể tự mở công ty để thương nghiệp hóa phát minh của bản thân. Tuy nhiên, bản thân các kết quả nghiên cứu khoa học – công nghệ không ngay lập tức gia tăng thu nhập cho nền kinh tế. Vì sao họ làm được điều đó? Vì họ có mục tiêu lấy ngắn nuôi dài, trong thời đoạn đầu họ ưng ý làm gia công cho các công ty khác, chấp thuận bán sản phẩm với lợi nhuận ít để nuôi đội ngũ kỹ sư trong các phòng thí nghiệm của họ.

Để có được sự đột phá trước nhất đó thì chỉ có quá trình nghiên cứu trong phòng thí nghiệm mang lại, vì nghiên cứu là quá trình tìm tòi, khám phá những thứ chưa ai biết, những thứ hoàn toàn mới.

Họ chỉ có thể làm được điều đó nếu luật pháp bảo vệ sáng tạo của họ. Từ phòng thể nghiệm tới người tiêu dùng là cả một quá trình phức tạp bao gồm nhiều bước như ban bố quốc tế, đăng ký bản quyền, đăng ký thương hiệu, sinh sản mẫu thể nghiệm, các bài rà soát kỹ thuật, sản xuất hàng loạt, marketing, bảo hành, hậu mãi.

Tivi giờ đây không chỉ bó hẹp ở khái niệm nghe và nhìn, nó giờ là một trọng tâm giải trí đa công cụ tại nhà. Quá trình đó tiếp diễn mãi cho tới tận hiện giờ, kéo theo sự ngăn cách giữa hai “nhà” càng thêm rộng.

Sẽ rất phí phạm nếu các kết quả nghiên cứu có tính ứng dụng cao không được thương nghiệp hóa ngay vì với trình độ của các nước có nền khoa học-công nghệ tiền tiến họ chỉ mất một thời kì ngắn, thậm chí rất ngắn là có thể lặp lại các kết quả mà người khác vừa ban bố. Có một nguyên tố chẳng thể không nhắc tới trong quá trình thương nghiệp hóa các sản phẩm khoa học, đó là khung luật pháp.

Các nhà khoa học cũng thành ra không đậm đà khi thương mại hóa vì nạn ăn cắp bản quyền. Quay lại bối cảnh nền kinh tế của Việt Nam.

Một nền kinh tế mạnh chỉ khi có các mặt phối hợp nhau một cách nhịp nhàng, ăn khớp nhau. Hiện nay, nước ta đang có một đôi công ty học theo mô hình của các công ty Hàn Quốc như Viettel, bình minh, Việt Tiến. Tỉ dụ, nói về màn hình tivi, có một cuộc cách mạng đang diễn ra.

Ở nước ta, luật pháp như luật sở hữu trí óc, luật bản quyền chưa đi vào cuộc sống. Đây chỉ là một tỉ dụ nhỏ cho chúng ta thấy Tại sao phải gắn khoa học-công nghệ với sản xuất, thị trường. Các đời màn hình kiệm ước điện, kích tấc giảm, độ nét cao đã ra đời và được thị trường đón nhận hăng hái.

Từ chỗ bắt chước lại các sản phẩm của các hãng điện tử Nhật như Sony, Sharp trong giai đoạn đầu mới thành lập, giờ họ đã trở nên các đối thủ đáng gờm, thậm chí họ còn dẫn đầu ở một số sản phẩm.

"Từ một nước có nền nông nghiệp lạc hậu tới một nước có nền công nghiệp tiên tiến là cả một quá trình đầy thách thức đối với dân tộc Việt Nam. Khi nói tới nền kinh tế có nghĩa ta nói tới một tổng thể các mặt từ nghiên cứu, sinh sản, dịch vụ cho tới pháp luật. Hàm lượng chất xám của người Việt đóng góp trong các dây chuyền công nghiệp này gần như chơi có.

Chỉ 20-30 năm gần đây, nhất là từ khi quốc gia mở cửa thì công nghiệp mới được phát triển mạnh. Đỗ Quốc Tuấn   Mời độc gia tham gia diễn đàn "Làm thế nào để thương mại hóa các kết quả nghiên cứu khoa học" bằng cách gửi về hòm thư Khoahoc@vnexpress. Nhà khoa học thì cứ nghiên cứu những thứ không cần cho nền kinh tế, trong khi những thứ cần thì luôn phải du nhập.

Công nghệ là của họ, họ không phải bỏ tiền tấn ra mua nên giá thành sản phẩm của họ rất cạnh tranh. Trong một thế giới toàn cầu hóa đầy tính cạnh tranh như bây giờ thì người nào tạo ra sản phẩm có tính đột phá đầu tiên, người đó sẽ chiếm được thị trường.

Net hoặc box "ý kiến của bạn" bên dưới. Chỉ khi nào các kết quả nghiên cứu được thương mại hóa thành các sản phẩm hoàn thiện và được người tiêu dùng đón nhận vì có những tính năng đáp ứng nhu cầu nhất quyết của con người, thì lúc ấy khoa học – công nghệ mới đóng góp vai trò của mình cho nền kinh tế.

Nền kinh tế Việt Nam trước đây là thuần nông và dựa chính yếu vào trợ giúp nước ngoài. Từ điểm yếu của màn hình CRT đời cũ như tốn điện, kích tấc cồng kềnh, độ nét không cao, các nhà khoa học không chỉ ở các trường, viện nghiên cứu mà còn ở các phòng phát triển công nghệ của các tập đoàn điện tử lớn đã không ngừng thế khắc phục những điểm yếu này.

Khoa học - công nghệ đã và đang được coi như một trong những lời giải chính cho bài toán vô cùng hóc búa này. Đó là ý kiến của anh Đỗ Quốc Tuấn, nghiên cứu sinh vật lý lý thuyết tại Đại học Chiao Tung, Đài Loan dự diễn đàn "L àm thế nào để thương nghiệp hóa các kết quả nghiên cứu khoa học".

Đọc báo, lướt web, chuyện trò với bạn bè, người thân trên tivi đang dần phổ thông, và dĩ nhiên, sản phẩm nào ưu việt nhất (công nghệ+giá cả) thì được mua nhiều nhất và công ty có sản phẩm đó hẳn nhiên thu nhiều lợi nhuận nhất. Khi đã nắm chắc công nghệ nền tảng, họ tự tín phát triển các công nghệ mới, tung ra thị trường các sản phẩm có chất lượng không kém cạnh gì các đối thủ.

Và sẽ thật là buồn khi kẻ đi sau lại giàu to nhờ vào phát minh của kẻ đi trước. Điều này khiến các nhà khoa học không biết nhà sản xuất cần gì để mà nghiên cứu, và nhà sản xuất không biết nhà khoa học có thể làm được gì, kết quả của họ có đáng tin tức để có thể thương mại hóa được không. Đó là một tín hiệu tích cực cho nền kinh tế còn non trẻ của Việt Nam.

Trước khi bắt tay vào tiến hành thí nghiệm, họ cần phải đáp được các câu hỏi: Liệu nó có thể ứng dụng vào các thiết bị, sản phẩm mà thị trường đang cần? Liệu nó có thể giải quyết các nhu cầu thị trường đang chờ? Anh chẳng thể thành công nếu anh nghiên cứu cái đã quá cũ hoặc cái không có tiềm năng vận dụng vào thực tế.

Đó là một trong những động lực để tầng lớp có thêm nhiều nhà phát minh. Trong nền kinh tế mạnh, thương mại hóa kết quả nghiên cứu diễn ra chóng vánh và hiệu quả. Trong câu chuyện tivi, chúng ta chẳng thể không nhắc tới hai hãng điện tử khổng lồ của Hàn Quốc là Samsung và LG. Bởi thế, giữa nhà sinh sản và nhà khoa học Việt Nam không có mối kết liên ngay từ giai đoạn đầu.

Phải chăng các nhà khoa học trong nước, đặc biệt trong lĩnh vực kỹ thuật-vận dụng đã hụt hơi, mất phương hướng trước sự phát triển của nền kinh tế? Để thích nghi với nhu cầu mới của giai đoạn công nghiệp hóa, đương đại hóa đất nước, các nhà khoa học không nên bó hẹp tư duy trong phòng thí nghiệm mà cần phải có cái nhìn ra ngoài thị trường.

Tuy nhiên, do Việt Nam không có nền móng khoa học kỹ thuật ban sơ nên hầu hết các dây chuyền sinh sản là nhập từ nước ngoài về.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét